Bo Mon Ky Thuat Hang Khong - DH Bach Khoa TP.HCM

Chao Mung ban den voi Blog cua Bo Mon Ky Thuat Hang Khong - Truong Dai Hoc Bach Khoa TP.HCM - Viet Nam

 
Custom Search
Reliable $1 Web Hosting by 3iX
LIÊN HỆ
Khoa Kỹ Thuật Giao Thông Nhà C5, 268 Lý Thường Kiệt, P.14, Quận 10 - TP HCM
  • ĐT Trường: (84-8)-8.652.442
  • Fax: (84-8)-8.653.823
  • ĐT Khoa: (84-8)-8.653.508
  • Email: dte@hcmut.edu.vn
  • Bản đồ
  • 20 năm chương trình Vì ngày mai phát triển
    Friday, November 21, 2008

    20 năm (11-1988 - 11-2008), chương trình “Vì ngày mai phát triển” đã cấp học bổng cho gần 20.000 HS-SV; xây dựng trên 200 phòng học, nhà lưu trú cho học sinh vùng sâu, vùng núi và trợ vốn trên 3.000 thầy cô giáo, với số tiền tương đương 9.000 lượng vàng...

    Con số vật chất có thể tạm tính như thế, nhưng sau con số ấy có một con số lớn lao vô cùng mà chúng tôi không thể nào tính được, đó là lòng người. 20 năm, bao nhiêu tấm lòng đã góp vào chương trình...

    Tuổi Trẻ xin trân trọng lần lượt giới thiệu những vị mạnh thường quân ấy...

    20 năm chương trình Vì ngày mai phát triển: Người đề xuất

    TT - Đó là PGS-TS Nguyễn Thiện Tống, người đã trực tiếp đến báo Tuổi Trẻ đề xuất trao học bổng cho HS, do Hội Khoa học kỹ thuật VN tại Úc hỗ trợ.



    Nghe đọc nội dung toàn bài:

    TS Nguyễn Thiện Tống tại thư viện Trường tiểu học Mỹ Thạnh Bắc - phân hiệu Gò Ngãi (Long An), trường được xây dựng do VN Foundation tài trợ - Ảnh tư liệu

    Đây cũng chính là bước khởi đầu “xúc tác” nên chương trình “Vì ngày mai phát triển” (VNMPT). 20 năm qua, thầy Tống vẫn gắn bó mật thiết với chương trình. Thầy nói vui: “Tôi đã trở thành chuyên gia vận động học bổng”.

    “Tôi từng mất học bổng"

    TS Tống kể ý tưởng lập quỹ học bổng xuất phát từ một lá thư của những người bạn bên Úc đầu năm 1988. Thư ban đầu chỉ với một yêu cầu rất chung chung: “Có chương trình này, chúng tôi muốn nhờ đến anh...”. TS Tống nghĩ bạn bè chắc muốn mình cùng hợp tác nghiên cứu một đề tài nào đó. Ai ngờ vài tháng sau tiến sĩ tiếp tục nhận được bức thư thứ hai với nội dung cụ thể: “Chúng tôi muốn đóng góp tiền để nhờ anh trao học bổng cho các em đang học lớp cuối cấp THPT là HS xuất sắc, hoàn cảnh đặc biệt khó khăn...”.

    Được lời như cởi tấm lòng, TS Tống xúc động bắt tay vào việc. Đem bức thư của anh em Hội Khoa học kỹ thuật VN tại Úc đến gặp ban biên tập báo Tuổi Trẻ trao đổi. Chương trình học bổng VNMPT ra đời.

    “Ai đã từng nhận được học bổng mới thấy hết ý nghĩa của nó, đặc biệt lúc đang gặp khó khăn. Về mặt tinh thần, học bổng còn là một cú hích để người nhận càng cố gắng học tập hơn” - thầy Tống suy nghĩ và hồi tưởng ngay chính trường hợp bản thân mình. Ngày còn học phổ thông tại Trường Quốc học (Huế), nếu không có những suất học bổng trợ giúp, ông khó học hành, đạt thành quả như ngày hôm nay. Nhưng cũng đúng năm học lớp 12, TS Tống bị mất học bổng chỉ với một lý do hết sức buồn cười: do cô giáo dạy môn vạn vật lầm học trò Nguyễn Thiện Tống với một người con của ông quận trưởng. Đến khi gọi trò Tống (bận quần áo vá) lên trả bài, cô giáo mới ớ ra: “Cô lầm rồi. Cô tưởng em là con ông quận trưởng, nhà giàu nên đã đánh rớt học bổng của em”. “Bữa đó trời xứ Huế mưa, tôi vừa đi vừa khóc suốt quãng đường về nhà” - TS Tống bồi hồi với kỷ niệm xưa.

    Không để lọt một trường hợp xứng đáng nào



    Nghe đọc nội dung toàn bài:

    Tôi tên là Ngô Ngọc Nga, một học sinh lớp 12 đã từng được nhận học bổng “Vì ngày mai phát triển” năm 1988 - đợt đầu tiên của chương trình này.

    ... Tôi không chờ được đến ngày tổ chức hội ngộ gia đình “Vì ngày mai phát triển” mới được gặp thầy Tống. Ngày 17-11, tôi đã đến nhà thăm thầy. 20 năm qua, luôn ao ước một lần được cơ hội gặp lại thầy nhưng tôi rụt rè không dám, chỉ theo dõi thầy qua các thông tin trên báo Tuổi Trẻ và truyền hình. Ngày ấy thầy đã đến nhà thăm gia đình tôi, cũng để xác minh hoàn cảnh của tôi. Và tôi đã được xét học bổng bổ sung. Học bổng đã cứu gia đình tôi qua cơn khốn khó. Tôi được tiếp tục hành trình đến trường. Gia đình tôi luôn khắc ghi thầy là ân nhân lớn.

    20 năm được gặp lại thầy, cảm xúc thật khó tả. Tôi thán phục khi thầy cho xem những bài báo, tư liệu cũ về chương trình “Vì ngày mai phát triển” được thầy lưu trữ rất cẩn thận. Thầy nói chuyện về chặng đường 20 năm đồng hành với học trò nghèo trong nhiệt huyết, đặc biệt là những ngôi trường, phòng học được xây dựng hằng năm ở những vùng sâu, vùng xa...

    T.O. ghi

    Ban điều hành quỹ học bổng được thành lập. TS Tống đứng chân là nhà tài trợ. “Nói nhà tài trợ cho oai chứ tôi chỉ là chiếc cầu nối giữa anh em mạnh thường quân bên Úc và báo Tuổi Trẻ thôi” - thầy Tống bảo. Vốn là người thầy đứng trên bục giảng lâu năm, viết bài cộng tác các báo về các gương học trò nghèo vượt khó nên thầy Tống cũng tham gia đề xuất các đối tượng cần hỗ trợ học bổng.

    Theo thầy Tống, khó nhất vẫn là việc xác minh hoàn cảnh các đối tượng. TS Tống nhớ lại: ngày ấy, báo Tuổi Trẻ giao cho thầy và phó tổng biên tập Nam Đồng xây dựng chương trình và xác minh hoàn cảnh một số đối tượng đầu tiên lĩnh học bổng. Sau bao năm gắn bó với chương trình, thầy nhớ nhất HS, SV nào? Chẳng cần suy nghĩ, TS Tống nói ngay: “Đó là em Nguyễn Thị Lan Thảo (nhận học bổng năm 1988), ngụ số nhà... đường Điện Biên Phủ, P.15, Q.Bình Thạnh, TP.HCM”. Bữa ấy, thầy Tống cùng anh Nam Đồng đi xác minh. Địa chỉ rõ ràng nhưng quanh đi đảo lại nhiều vòng, gần cả giờ vẫn không tìm ra nhà Thảo. Nhưng thầy vẫn kiên quyết: “Phải tìm cho ra, biết đâu mình bỏ lọt một trường hợp rất đáng được nhận học bổng”. Rồi nhà HS Lan Thảo cũng được tìm thấy: một ngôi nhà tranh, đưa tay lên vách có thể bẻ được cả miếng cót, bóp vụn. Sau đó Lan Thảo đã được nhận học bổng...“Mình đi xin học bổng không phải cho mình nên không ngại. Nghĩ thế nên hễ có cơ hội là tôi chìa chương trình học bổng VNMPT ra để mong được các mạnh thường quân hỗ trợ” - thầy Tống tâm sự. Theo thầy Tống, VNMPT là chương trình mang tính cộng hưởng cao. Nhiều nhà hảo tâm đã tìm đến chương trình để góp lòng thành bằng hiện vật hoặc tinh thần. Cũng từ đây đã gợi ý cho nhiều nhà tổ chức, báo đài, cá nhân... lập thêm những quỹ học bổng khác. Chương trình cũng phát hiện, tuyên dương rất nhiều tấm gương hiếu học, con ngoan. Và cũng từ đây nhiều HS, SV đã cố gắng học thật giỏi để được nhận học bổng. Rất nhiều người sau khi thành tài đã trở lại giúp đỡ những thế hệ sau.Thầy đã nhận được gì sau bao nhiêu năm miệt mài gắn bó với chương trình? “Niềm vui được giúp những HS,SV nghèo học giỏi” - thầy Tống nói ngay, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc - Nhiều lần đi công tác nước ngoài, xuống sân bay tôi rất hay gặp những du HS, nghiên cứu sinh, các doanh nhân... Họ nhận ra mình và tay bắt mặt mừng: “Thầy nhớ em không, em được nhận học bổng VNMPT đây...”.N.Đ.TUYÊN


    Ông Nam Đồng, tổng biên tập báo Pháp Luật, nguyên phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ:

    “Cái hích” ban đầu

    Hồi đó chưa có những hoạt động sau mặt báo của báo chí, nhất là hoạt động xã hội, từ thiện. Anh em báo Tuổi Trẻ bấy giờ biết có rất nhiều học sinh sinh viên học giỏi, có ý chí, khao khát tri thức nhưng gia cảnh rất khó khăn, rất cần sự hỗ trợ... nên rất muốn mở ra những cách vận động xã hội góp tay tiếp sức cho các bạn, nhưng chưa biết cách nào...

    Năm 1988, TS Nguyễn Thiện Tống tìm đến Tuổi Trẻ. Anh cho biết đã có một số tiền của anh em Việt kiều trong Hội Khoa học - kỹ thuật gia VN tại Úc đóng góp, đề nghị cùng Tuổi Trẻ tổ chức học bổng... Một sự gặp gỡ thật tuyệt vời. Tôi đã cùng anh Tống bàn bạc, soạn thảo điều lệ, lập hội đồng xét duyệt, đi xác minh... Phải nói rằng TS Nguyễn Thiện Tống đã làm “cái hích” ban đầu cho chương trình này.

    Từ chương trình đầu tiên đó, anh tiếp tục vận động tài trợ, tham gia hội đồng xét duyệt nhiều học bổng khác. Những năm sau này, theo dõi trên báo, tôi thấy anh Tống đã cùng Tuổi Trẻ đi nhiều tỉnh thành xây dựng trường lớp, tham gia nhiều chương trình học bổng. Hai mươi năm anh vẫn giữ tấm lòng như những ngày đầu...

    H.C.N. ghi

    .............................................
    Từ quả ngọt của chương trình



    Nghe đọc nội dung toàn bài:

    Kính gửi chương trình “Vì ngày mai phát triển” báo Tuổi Trẻ.

    Tôi là hiệu trưởng một ngôi trường vùng sâu của thị xã Vị Thanh, Hậu Giang. Hôm nay đọc được bài báo đăng thông tin kết nối gia đình “Vì ngày mai phát triển” của báo Tuổi Trẻ, tôi chợt nhớ tới một người bạn thân từ thời phổ thông. Đó là một người bạn được sinh ra và lớn lên nơi miền quê xanh ngát những rặng dừa, sinh viên khoa Anh của Trường ĐH Sư phạm TP.HCM. Người bạn này đã từng được nhận học bổng Vì ngày mai phát triển cách nay 20 năm...

    Trường tôi nằm trong một xã nghèo chưa có điều kiện phát triển kinh tế, người dân sống chủ yếu làm thuê và nghề nông. Trường có hơn 30% học sinh là con em đồng bào dân tộc Khơme. Nhiều học sinh con của các hộ nghèo, hộ đói, có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn thường phải bỏ học giữa chừng để phụ giúp cha mẹ...

    Trước những khó khăn của học trò ở ngôi trường vùng sâu tôi luôn trăn trở... Và tôi đã kể cho bạn tôi về ngôi trường và các em học trò của tôi...

    Như chuyện cổ tích: một “cô tiên” xuất hiện và nhận lời giúp đỡ cho học trò trường tôi. 400 học sinh và tập thể hội đồng sư phạm nhà trường thật vui mừng. Nhanh chóng số tiền được chuyển về trường. Số tiền đó đã giúp tôi hoàn thành ước mơ: học sinh trường tôi từ ngày ấy được ngồi trên ghế vào những buổi sinh hoạt dưới cờ. Nếu không có sự giúp đỡ này, tôi nghĩ không biết bao giờ học trò tôi mới đủ tiền mua ghế.

    Điều tôi muốn nói đây “cô tiên” ấy chính là người bạn mà đã từng nhận học bổng Vì ngày mai phát triển của báo Tuổi Trẻ cách đây 20 năm, là thành viên trong “Gia đình vì ngày mai phát triển”.

    Kính thưa chương trình!

    Trường THCS Hỏa Lựu hôm nay vui mừng đón nhận “quả ngọt” mà chương trình “Vì ngày mai phát triển” đã ươm 20 năm trước đây. Thay mặt bọn trẻ vùng sâu hẻo lánh nơi có nhiều trẻ em nghèo khát chữ đến trường, xin chân thành cảm ơn chương trình, xin chuyển lời tri ân này đến chương trình, đến cô bạn thân của tôi.

    TRẦN THỊ HOÀNG DUNG

    Theo Tuoi Tre Online

    posted by Unknown @ 9:02 PM   0 comments
    CNN 1st Time on TV
    Thursday, November 6, 2008
    posted by Unknown @ 9:05 PM   0 comments
    Tư tưởng văn hóa giáo dục của GS.TS. Dương Thiệu Tống sẽ được tiếp nối
    Wednesday, October 22, 2008
    Thứ bảy, 06/09/2008, 03:05 (GMT+7)

    “Một nền văn hóa giáo dục không làm sống lại trí tưởng tượng, không phát huy tinh thần dám nghĩ dám làm, không bao giờ có thể là một nền văn hóa giáo dục phục vụ cho sự phát triển theo đúng ý nghĩa của nó”.

    Tôi nhận được tin GS.TS. Dương Thiệu Tống đã từ trần lúc 11 giờ ngày 3-9 trước khi đài truyền hình thông báo tin buồn. Mặc dầu cựu học sinh Quốc học Huế chúng tôi biết sức khỏe thầy Tống yếu dần trong mấy năm gần đây và thầy không có thể đến dự buổi họp mặt mừng xuân hằng năm của cựu học sinh Quốc học tại TP Hồ Chí Minh nhưng đầu năm nay thầy cũng còn gửi lời chúc Tết đến cựu học sinh và đồng nghiệp cũ.

    Gần đây vào tháng 3 năm nay, trên báo Pháp Luật, thầy vẫn còn lên tiếng về việc học sinh bỏ học. Cho nên bây giờ cựu học sinh Quốc học Huế cũng bàng hoàng và bùi ngùi cảm nhận về sự ra đi của thầy Hiệu trưởng Dương Thiệu Tống.

    Khi thầy Tống làm hiệu trưởng năm 1963-1964 thì tôi đang học lớp Đệ nhị ở Quốc học. Mãi đến giữa thập niên 1980 tôi mới có dịp gặp thầy Tống ở một số buổi hội thảo về giáo dục. Sau đó tôi ở trong Ban Liên lạc cựu học sinh Quốc học nên giữ liên lạc với thầy nhiều hơn.

    Những lần thầy tham dự buổi họp mặt mừng xuân hằng năm của cựu học sinh Quốc học tại TPHCM, thầy đều nói nhiều về tinh thần Quốc học, về tình thầy trò Quốc học. Thầy Tống cho biết rằng trường Quốc học Huế là nơi đầu tiên soạn thảo chương trình trung học Việt Nam và cũng là nơi tổ chức kỳ thi Tú tài đầu tiên bằng tiếng Việt vào tháng 6 năm 1945.

    Thầy tin tưởng một cách khá chắc chắn rằng miền Trung là vùng đất của Việt Nam áp dụng sớm nhất một chương trình trung học hoàn toàn Việt Nam chỉ vài tháng sau Cách mạng Tháng Tám, và trường Quốc học Huế cũng là “trường sư phạm trung học” đầu tiên dưới chính thể Việt Nam dân chủ cộng hòa.

    Lần đầu tiên tôi đến nhà GS. Dương Thiệu Tống vào năm 1987 ở một hẻm đường Lê Văn Sỹ, tình cờ gặp lúc thầy đang giảng bài cho một nhóm sinh viên cao học ngay tại nhà. Tôi thật hết sức bất ngờ khi biết thầy đang cùng sinh viên phân tích một bài báo tôi viết về giáo dục đăng trong đặc san của Việt kiều Tây Đức. Tôi nghe phần cuối của bài giảng đó và thật không ngờ bài viết của mình được GS. Dương Thiệu Tống đánh giá cao như thế.

    Hồi ký sư phạm “Thuở ban đầu” của thầy năm 1998 giúp tôi biết nhiều về thầy hơn và hiểu nhiều hơn về nghề nhà giáo đầy thách thức và đổi mới. Tôi đọc các sách của thầy và theo dõi các ý kiến của thầy về giáo dục, về nghiên cứu giáo dục. Những nỗi niềm của thầy cũng là của những người trẻ hơn như tôi.

    Trong hồi ký đó thầy viết: “Những người trí thức như tôi ngày nay không lo rằng ba trăm năm nữa người ta có “khóc” mình không, mà chỉ lo người ta sẽ “cười” mình, “cười” vì đã không đóng góp được gì cho sự giàu mạnh của đất nước.” Và thầy tiếp: “Khi không nói được mạnh, không làm được nhiều thì viết, viết để đóng góp một chút gì cho đất nước này, cho thế hệ về sau này”.

    Tôi đọc kỹ quyển “Những suy nghĩ về văn hóa giáo dục Việt Nam” của thầy và rất đồng tình với nhận định: “Sự thật là hàng nghìn năm lệ thuộc văn hóa nước ngoài đã ngăn chặn phần nào năng lực và tinh thần sáng tạo của một dân tộc từng phát minh kỹ nghệ trồng trọt sớm nhất thế giới, và đi đầu trong kỷ nguyên văn minh đồ đồng ở Á châu, như các nhà khảo cổ học thế giới đã chứng minh trong các thập niên 1960 và 1970. Nhưng không phải chỉ có thế. Chính dân tộc ấy đã sáng tạo ra một hệ thống tư tưởng triết học về vũ trụ và con người, có lẽ đã đóng góp không nhỏ cho nền triết học Trung Hoa, và đã ảnh hưởng đến nếp suy nghĩ và hành động của dân Việt hàng nghìn năm sau. Đó mới chính là “Văn hiến” 4.000 năm mà người Việt ta vẫn thường nhắc nhở và có thể hãnh diện một cách chính đáng.

    Sức sáng tạo ấy là một trong những nét đặc sắc của truyền thống dân tộc ta cần được luôn luôn khơi dậy, vì mặc dù nó đã bị ngăn chặn do hoàn cảnh lịch sử, nhưng nó vẫn chưa và sẽ không bao giờ mất hẳn. Tinh thần sáng tạo ấy, bên cạnh các nét truyền thống đặc thù của văn hóa dân tộc, phải là trung tâm điểm của mọi chương trình phục hưng văn hóa và cải cách giáo dục ở nước ta, và là một điều kiện không thể thiếu được cho sự phát triển kinh tế - xã hội trong thế giới hiện đại. Một nền văn hóa giáo dục không làm sống lại trí tưởng tượng, không phát huy tinh thần dám nghĩ dám làm, không bao giờ có thể là một nền văn hóa giáo dục phục vụ cho sự phát triển theo đúng ý nghĩa của nó”.

    Khi bàn về một đầu tư lớn lao cho giáo dục, một đầu tư không thể lẩn tránh được, GS Dương Thiệu Tống viết: “Đành rằng đất nước chúng ta còn nghèo, nhưng có một sự thật hiển nhiên và nan giải là tri thức của những con người được coi là đang ở “biên giới kiến thức” của một nước, ngay trong hiện tại, không thể nghèo được vì sự nghèo nàn trí tuệ trong hiện tại sẽ lôi kéo theo sự nghèo nàn trí tuệ của nhiều thế hệ tương lai, mà sự nghèo nàn trí tuệ tương lai ấy chắc chắn không thể nào đóng góp cho sự giàu mạnh kinh tế được trong một thế giới đang và sẽ tiến hành như vũ bão trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật”.

    Giáo dục nước ta đang cần cải tổ, những ý kiến đầy tâm huyết của nhà văn hóa giáo dục Dương Thiệu Tống chắc chắn đã và đang tiếp tục được nghiên cứu. Tuy GS.TS. Dương Thiệu Tống ra đi, nhưng tư tưởng văn hóa giáo dục của thầy sẽ được thế hệ trẻ tiếp nối.

    TS. Nguyễn Thiện Tống
    posted by Unknown @ 6:48 PM   0 comments
    About Me

    Name: Unknown
    Home:
    About Me:
    See my complete profile
    Previous Post
    Archives
    Links
    Powered by

    Bo Mon Ky Thuat Hang Khong

    BLOGGER

    © 2007 Bo Mon Ky Thuat Hang Khong - DH Bach Khoa TP.HCM Template by Bo Mon Ky Thuat Hang Khong